Từ khi mới về trường tôi đã luôn ấn tượng với một người chị - người đồng nghiệp, đó là cô giáo Trần Thị Hồng. Một người luôn giản dị, hiền từ. Trải qua nhiều năm, tôi càng hiểu cô Hồng hơn. Cô tận tuỵ, tận tâm, yêu nghề, hết lòng vì học sinh. Cô luôn ăn mặc gọn gàng lịch sự toát lên sự giản dị, mộc mạc với nụ cười luôn nở trên môi khi cô đón các con học sinh vào mỗi buổi sáng. Cô Hồng luôn tạo cho các con sự gần gũi, yêu thương. Cô luôn chỉ bảo tận tình với những học sinh còn chậm, còn nghịch và dần dần các con đã trở lên ngoan hơn, chăm học hơn, học tập tiến bộ hơn. Lớp của cô Hồng nhiều năm liền đã luôn dẫn đầu trong các phong trào và học sinh của cô có nhiều thành tích cao trong học tập.
Sau những giờ lên lớp truyền đạt kiến thức, cô Hồng lại chăm lo cho các con từ bữa ăn, giấc ngủ. Cô luôn tất bật chăm chút cho học sinh bữa cơm. Với những bạn ăn chậm hay lười ăn cô lại dặn dò các con ăn hết suất. Cô luôn chu đáo chuẩn bị cho các con ngủ trưa. Cô Hồng luôn chú ý đắp chăn khi các con lạnh và để ý quan tâm khi các con nóng. Có những hôm có học sinh ốm sốt cô luôn gần gũi hỏi han, đo nhiệt độ, cho các con uống thuốc và kịp thời báo cho phụ huynh yên tâm. Bằng lòng yêu nghề và tận tuỵ với công việc, cô Hồng đã thầm lặng cống hiến và hy sinh hết mình cho sự nghiệp giáo dục.
Không chỉ với học sinh mà với đồng nghiệp cô Hồng luôn là người chị, người đồng nghiệp, người tổ trưởng gương mẫu, giúp đỡ và chia sẻ về chuyên môn cũng như tình cảm với giáo viên trong trường.
Qua nhiều năm công tác với cô Hồng tôi thấy đúng như lời Bác Hồ đã dạy “Có tài mà không có đức là người vô dụng – Có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó” và ở ở cô Hồng đã có đủ cả đức và tài. Cô luôn được học sinh yêu quý, phụ huynh tin tưởng và đồng nghiệp kính trọng. Những việc làm của cô Hồng đã in sâu và trở thành người mẹ thứ hai trong trái tim bao thế hệ học trò.